Thứ Tư, 11 tháng 7, 2007

Giấc mơ của ngày xưa

Một không gian thật yên tĩnh, tất cả mọi thứ điều im lặng , sân trường chỉ còn tiếng thì thầm của tôi và em. Chúng tôi đang ở trong sân trường trung học nơi đã gắn bó với tôi nhiều kỷ niệm của tuổi học trò. Tôi và em cùng ngồi dưới tán của cây phượng vĩ, tôi đã tâm sự với em nhiều chuyện, những chuyện mà tôi đã giấu kín không nói với em. Chúng tôi đã nói nhiều chuyện lắm, tôi cũng không nhớ hết những gì mà mình đã nói, nhưng tôi chỉ nhớ cảm giác được tâm sự cùng em thật tuyệt. Rồi chúng tôi đi thăm lại từng phòng học , từng căn phòng chất chứ biết bao là kỷ niệm. Bổng nhiên em lại chạy ùa ra sân và trèo lên một cây phượng, cái cây mà ngày xưa em thường trèo lên đó để đùa nghịch với bạn bè. Mùa hè vừa đến mà khắc sân trường chỉ mỗi một cây phượng có hoa, một chùm hoa rất đẹp. Tôi đã ngắt chùm hoa đó để tặng em, khi em đón nhận chùm hoa đó em đã nói em cám ơn tôi và em yêu tôi nhiều lằm. Bổng nhiên mọi thứ trước mắt tôi bổng biến mất, trong tôi chỉ còn một cảm giác kỳ lạ tôi chưa bao giờ có. Tôi ôm em vào lòng và nói , tôi cũng yêu em nhiều .Chúng tôi nhìn nhau âu yếm không nói một câu nào nửa, tôi hiểu em đang nghĩ gì. Rồi bổng nhiên em rời vòng tay tôi, em chạy ra xa tôi, em bảo em thích chơi trò đuổi bắt. Tôi đã đuổi em khắp sân trường, những luc tôi sắp bắt kịp em thì em lại càng xa tôi, càng đuổi em càng xa tôi. Tôi cảm thấy em đang xa dần, tôi cố gọi em nhưng hình như tât cả chỉ là tuyệt vọng. Và rồi em biến mất trước mắt tôi, ngay trước mắt tôi. Cảm giác mất em làm tôi thấy hụt hẫng, cảm giác mà tôi không bao giờ muốn có. Tôi bỗng nhiên vùng dậy, và tôi biết đó chỉ là giấc mơ, một giấc mơ về những kỷ niệmcủa ngày xưa... Và có lẽ nó sắp trở thành hiện thực....

1 nhận xét:

Nặc danh nói...
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.